Quyết định về phân phối trong kinh doanh bất động sản

quyết định về phân phối

Phân phối bao gồm các hoạt động của doanh nghiệp nhằm đưa BĐS đến với người tiêu dùng. Là một hàng hóa có tính đặc thù riêng, có giá trị lớn, chịu sự quản lý chặt chẽ của Nhà nước đặc biệt là những quy định của pháp luật về quyền sở hữu và sử dụng BĐS. Quá trình mua bán BĐS thường được thực hiện thông qua các hợp đồng chặt chẽ.

Khi đã có những BĐS đáp ứng đúng nhu cầu của thị trường với giá cả hợp lý. Song nếu không đưa ra được các giải pháp tiêu thụ hợp lý sẽ làm giảm hiệu quả kinh doanh do kéo dài thời gian tiêu thụ, làm giảm tốc độ luân chuyển vốn. Với TTBĐS doanh nghiệp có thể dùng cả kênh phân phối trực tiếp và kênh phân phối gián tiếp.

Với kênh phân phối trực tiếp, doanh nghiệp cần thành lập một bộ phận tiêu thụ riêng bao gồm những người am hiểu về từng loại BĐS của doanh nghiệp cũng như thị trường và khách hàng, có trách nhiệm cao với công việc, nhiệt tình, có kỹ năng giao tiếp bán hàng tốt. Muốn vậy, nhân viên làm nhiệm vụ tiêu thụ cần phải được đào tạo và thường xuyên đào tạo lại về nghệ thuật giao tiếp kỹ năng bán hàng cũng như các kỹ thuật đàm phán.

Với kênh phân phối gián tiếp. Do tính đặc thù của hàng hóa BĐS nên trong quá trình tiêu thụ hiếm khi xuất hiện người bán buôn và người bán lẻ. Trung gian phân phối chủ yếu là các đại lý và MGBĐS. Các đại lý nhà đất nói riêng và đại lý tiêu thụ BĐS nói chung không giống như các đại tiêu thụ các hàng hóa thông thường khác mà hoạt động của họ mang tính chất của người môi giới nhiều hơn. Hiện nay, trên TTBĐS của Việt Nam có rất nhiều các văn phòng đại lý, MGBĐS hoạt động bất hợp pháp, hoặc hoạt động mang tính chụp giật, nên thường cung cấp các thông tin sai hoặc không trung thực làm ảnh hưởng đến cả người mua và người bán trên TTBĐS. Vì vậy, để lựa chọn các trung gian phân phối cho mình, các doanh nghiệp kinh doanh BĐS cần phải thu thập và nắm vững các thông tin về đại lý, môi giới định sử dụng. Việc lựa chọn họ cần dựa trên một số tiêu chuẩn quan trọng:

–  Căn cứ vào tư cách pháp nhân của họ trong hoạt động kinh doanh và các mối quan hệ của họ với các tầng lớp công chúng.

–  Căn cứ vào cơ sở vật chất kỹ thuật, vào nguồn lực tài chính cũng như nguồn lực lao động của họ (chất lượng nguồn lao động, trình độ quản lý, trình độ của đội ngũ cán bộ thừa hành).

–  Danh tiếng, uy tín và khả năng chào hàng (phải có tính chuyên nghiệp, nhìn phải chuyên nghiệp để tạo được niềm tin của khách hàng ngay từ lần tiếp Xác đầu tiên, biết tôn trọng khách hàng, có trách nhiệm cao với công việc, có trình độ nghiệp vụ cao, có nghệ thuật đàm phán tốt,…).

Doanh nghiệp có thể thu thập các thông tin trên bằng cách điều tra trực tiếp, điểu tra qua khách hàng, qua các đơn vị có liên quan, hoặc qua các tổ chức chuyên nghiên cứu và cung cấp thông tin (hình thức này ở Việt Nam chưa thịnh hành).